Polly po-cket
Phong ba bão táp, yêu ma quỷ quái bị tiêu diệt không biết bao nhiêu mà lần, tình thày trò, huynh đệ cũng mỗi lúc một khăng khít hơn.
Chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, Trư Bát Giới liên tục kêu khát:
- Khát quá sư huynh ơi.
- mày tưởng ta không khát chắc, nhịn đi em.
- Nhịn thế quái nào được mà nhịn. - Trư Bát Giới kêu lên - kiếm đâu ra lon Pepsi giờ nhỉ?
- Mỡ đấy mà húp em ơi, mày nhìn xem, xung quanh vắng lạnh, tứ phía vắng tanh như chùa bà đanh, cướp đâu ra pepsi cho mày uống?
Hồi 4: Tam Tạng đuổi hành giả.
Nào ngờ lúc đó, một giọng nói ngọt như đường phèn cất lên:
- Ai uống pepsi không? Muamột tặng một trả tiền hai đây.
Ngay sau đó, một cô gái xinh đẹp như hoa hậu bướctới, thầy bốn thày trò lập tức chạy tới mời chào đon đả:
- Các anh ơi, mua giúp cho em lon Pepsi đi anh, ngày hôm nay ế ẩm quá.
Trư Bát Giới thấy gái xinh thì cười híp mắt:
- Bao nhiêu một lon hả cô em?
Tôn Ngộ Không gạt phắt đi:
- Mày ngu thế? Uống mà không sợ cạm bẫy của yêu quái à? Cô là ai? Tại sao lạiđứng ở đây? Có phải cave đứng đường không?
- Oan cho em quá anh ơi - cô gái thút thít - em là nhânviên tiếp thị cho hãng Pepsi, số em vướng phải sao quả tạ nên bị biệt phái công tác lên đây bán dạo qua ngày, em là gái nhà lành chứ có phải cave đứngđường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên mộttiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một phát vào đầu cô gái chết thẳng cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất kinh:
- Ngộ Không, mi giết người đấy ư?
- Con không giết người, giết yêu quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con gái nhà lành, sao lại là yêu quái?
Tôn Ngộ Không phù một cái,pepsi biến thành nước cống, cô gái biến thành hồ ly.
Sa Tăng nói:
- HÌnh như đại ca nói đúng đấy sư phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy - Trư Bát Giới phụng phịu - rõ ràng giết người nên mới biến hóa như thế để lừa thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu đấy.
- Quá lắm rồi - Đường TamTạng rít lên rồi đưa tay lênniệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị bổ đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. đừng niệm nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ Không năn nỉ, cứ tiếp tục niệm.
Trư Bát Giới nhìn hả hê cười hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn lộn dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn thận gây ra án mạng đấy, dạo này hội bảo vệ động vật tuần tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói vậy thì ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi theo được nữa.
- Sư phụ, người nỡ bỏ con sao? - Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếungười ta truy cứu ta đưa ngươi theo tất sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp đồng, coi như ngươi không phải bồi thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sưphụ bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy về sở thú hoặc đitheo gánh xiếc ấy, nếu có dịp ta nhất định đến ủng hộ.
Tôn Ngộ Không nghẹn ngàolậy ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi,mấy lon nước trở lại ngon ngọt như cũ, Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy vậy nhào tới, đưa nước lên nốc ừng ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ dày đã sôi lên ùng ục, cảhai ôm bụng rên quằn quại.
Cô gái vừa bị chết dưới đấtliền cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên hình là một concáo vọt tới, túm cổ Đường Tam Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choichói nhưng đã muộn, cả Sa Tăng bà Bát Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất. Con cáo cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus SARD rồi, các ngươi nốc vào thì chỉ còn đường đi buôn muối thôi.

tập tiếp theo 6